Ba Nghìn Sủng Ái Tại Một Thân

Chương 63: chương 61.2


Edit: Lạc Thần

Trầm Quang Liệt có chút bối rối, Hoàng quý phi không phải đã chết rồi sao? Giờ phút này thi thể đang ở bên cạnh Thái Dịch Trì, làm sao thích khách còn có thể mang Hoàng quý phi đi? Hắn đang không hiểu ra sao, lại nghe Quân Thiếu Tần nói tiếp: "Thi thể này không phải Hoàng quý phi, trẫm thấy đôi tay nàng thô ráp, chắc là cung nữ trong cung hay làm việc nặng, vả lại ngươi đi thăm dò cho ta, coi có nơi nào có cung nữ vô cớ mất tích, điều tra rõ, trở về bẩm báo cho trẫm, nhớ lấy, không cần lộ ra."

Trầm Quang Liệt nói một tiếng "Vâng", vội vã rời đi.

Đêm hôm ấy, Trầm Quang Liệt lập tức tới bẩm báo chuyện đã điều tra xong cho Quân Thiếu Tần biết, nói toàn bộ cung chỉ có một cung nữ tên gọi Lâm Nhi Thừa Thục Điện mất tích, Lâm Nhi này vốn là một cung nữ lấy nước quét sân chuyên làm việc nặng trong Thừa Thục Điện, sau khi Giang tuyển thị tiến vào Thừa Thục Điện, Uyển Thục phi thấy Lâm Nhi coi như sạch sẽ lanh lẹ, liền đưa Lâm nhi cho Giang tuyển thị sai bảo. Tối hôm qua thích khách bắt Hoàng quý phi đi thì có cung nhân trực đêm nhìn thấy Lâm Nhi bưng đồ ăn khuya vào điện các của Giang tuyển thị, sau đó không thấy ra nữa. Mới vừa rồi, lại có cung nhân của Thải Hoàn Cung ra ngoài, nói sáng sớm hôm nay, trong lúc vô tình nàng nhìn thấy Giang tuyển thị lén lút đào đất chôn cái gì đó ở Ngự Hoa Viên. Sau đó thị vệ theo chỉ dẫn của Thải Hoàn tới nơi đó đào lên, rốt cuộc đào ra một cái đầu người, chính là đầu của Lâm Nhi!

"Nữ nhân này đúng là lòng dạ rắn rết bò cạp độc mà!"

Quân Thiếu Tần nghe xong, giận tím mặt, hắn mới vừa phân phó vài câu với Trầm Quang Liệt, liền có tiểu thái giám hấp tấp vội vã chạy tới trước điện, đứng ngoài cửa nhỏ giọng thì thầm với Tiểu Thuận Tử, hắn thấy, càng thêm nổi giận, giận dữ hét: "Lén lén lút lút đang nói cái gì?"

"Khởi bẩm hoàng thượng, là . . . . . Là tiểu chủ Ánh Nguyệt cầu kiến!" Tiểu Thuận Tử vừa bị hắn hét, nhất thời nói cũng nói không lưu loát rồi: "Tiểu chủ nói, nương nương bị sát hại, tâm trạng hoàng thượng không thoải mái, nhất định cũng không thể ngủ được, nàng làm chút rượu ngon món ngon, đặc biệt tới để làm bạn với hoàng thượng. . . . . ."

Mọi người không dám nhìn sắc mặt của Quân Thiếu Tần, rất lâu sau, lại nghe hắn nói: "Để cho nàng vào đi!"

Chỉ trong chốc lát, Giang Ánh Nguyệt được cung nhân dẫn vào, chân thành hạ bái với Quân Thiếu Tần: "Nô tì tham kiến hoàng thượng."

Quân Thiếu Tần phân phó ban thưởng ghế ngồi, sau đó lệnh cung nhân lui ra, cũng không nhìn nàng, chỉ đứng trước cửa sổ, nhìn nơi xa: "Ngươi vào cung cũng được vài ngày rồi, ở đã quen thuộc chưa?"

"Đã quen ạ." Giang Ánh Nguyệt nhỏ giọng đáp, mở ra hộp đựng thức ăn nàng mang tới, lấy từng món ăn rượu ngon ra, thừa dịp hắn đưa lưng về phía mình không nhìn thấy, nàng lặng lẽ lấy một bình lưu ly trong tay áo ra, mở nút lọ ra, đổ một chút chất lỏng màu đỏ vào trong bầu rượu, bởi vì quá khẩn trương, trên chóp mũi của nàng dần dần toát ra mồ hôi hột, tay run lên, bình lưu ly suýt nữa rơi xuống đất!

"Ngươi vội cái gì?"

Đột nhiên Quân Thiếu Tần xoay người lại, giọng nói dịu dàng mỉm cười với nàng, nhưng lại giống như bị kẹp trong băng tuyết trong ngày mùa đông, làm cho nàng không khỏi sợ hãi, chỉ cảm thấy một cỗ ý lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng đến tứ chi bách hài!

Trong tay nàng vẫn siết chặt bình lưu ly, sắc mặt trắng bệch, đón nhận ánh mắt của hắn, không nói một lời, mồ hôi hột từ thái dương lăn xuống.

Quân Thiếu Tần mỉm cười đến gần nàng, cầm cổ tay của nàng, hơi dùng lực một chút, bình lưu ly từ trong tay nàng rơi xuống, chất lỏng màu đỏ như máu văng khắp nơi, mùi thơm mê người tràn ngập trong điện, thấm vào tất cả mọi chỗ trong lòng người, từ từ thấm vào.

Hắn lẳng lặng nhìn nàng, hơi thở lạnh lùng giống như lưỡi kiếm sắc bén của Tu La, cơ hồ muốn đâm thủng ngực nàng: "Đây là lần thứ mấy ngươi bỏ thuốc cho trẫm? Thật sự ngươi cho rằng trẫm sẽ niệm tình cũ không giết ngươi?"

Câu hỏi trầm thấp, lại hàm chứa căm giận ngút trời, Giang Ánh Nguyệt bị dọa sợ đến mức không nhịn được lui về sau hai bước, dưới chân mềm nhũn, khóc hu hu, cả người nhào vào trong ngực hắn, thê thê thảm thảm khóc nói: "Nô tì cũng là vì hoàng thượng cả, Hoàng quý phi không có ở đây, nô tì thấy hoàng thượng khổ sở như vậy, nên muốn khiến hoàng thượng mau chóng quên đi giày vò mệt mỏi, sẽ có thể ngủ được. . . . . ."

Ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, Quân Thiếu Tần lại chỉ cảm giác phiền não, chợt lật tay một chưởng, đánh bay Giang Ánh Nguyệt ra ngoài!

Đánh Giang Ánh Nguyệt thẳng đến góc tường, phun ra một ngụm máu tươi, nhất thời khuôn mặt trắng nhợt, ngã lăn xuống đất.

Vẻ mặt Quân Thiếu Tần âm trầm, trong mắt không có chút gợn sóng nào, cầm bầu rượu, từ từ rót ly rượu, cúi người đưa tới trước mặt nàng, chỉ là một câu: "Chính ngươi hạ dược, vậy thì tự mình uống đi!"

Gương mặt Giang Ánh Nguyệt toàn là máu, hốt hoảng lắc đầu làm cho mái tóc tán loạn, trong mắt nước mắt giàn giụa: "Hoàng thượng, ta van người, không cần. . . . . ."

"Không cần?" Đôi mắt sắc bén của Quân Thiếu Tần càng ngày càng lạnh: "Bây giờ ngươi mới biết sợ sao? Ngươi cấu kết thích khách mưu hại Hoàng quý phi thì nên biết hậu quả chứ!"

Thân thể Giang Ánh Nguyệt run lên, cả người kinh hoảng như lộc (con hươu, nai), hoảng hốt kêu to: "Hoàng thượng, nô tì oan uổng, nô tì không có, thật sự không có. . . . . ."

Nhưng Quân Thiếu Tần cũng không nghe nàng giải thích, chỉ nắm cằm của nàng lên, trút ly rượu vào trong miệng nàng, buộc nàng uống hết!

Trong rượu kia, nàng bỏ mị dược rất mạnh!

Đêm Vân Tĩnh Hảo sinh non, nàng bỏ thuốc mê vào trong rượu của Quân Thiếu Tần, muốn một lần xuân tiêu, vốn lý tưởng nhất là mị dược, nhưng lúc đó nàng quá mức tự tin, nàng cho là dựa vào tình cảm từ nhỏ đến lớn của nàng và Quân Thiếu Tần, không cần mị




Ba Nghìn Sủng Ái Tại Một Thân - Chương 63

Chuyển chap nhanh: